Mình là nam sinh ra và lớn lên ở mảnh đất miền Trung

đầy nắng và gió quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Có lẽ vì vậy đó  mà trong mình luôn có ý thức tự lập từ nhỏ, mình vẫn luôn khát khao được đặt chân đến thủ đô hoa lệ, nơi có ước mơ, và hoài bão của tuổi trẻ. Mình sinh ra trong một gia đình bình thường, không phải giàu có gì nhưng cũng có đủ ăn đủ mặc, bố mẹ cũng đủ nuôi 2 chị em mình ăn học. Năm mình bước bước vào lớp 2, cơ quan nơi bố mẹ mình làm việc bị giải thể, không còn việc làm, nhà mình bán nhà khăn gói về quê.
anh lan 7 (164)

Em hiểu, bố nuôi em ăn học đồng nghĩa khoản nợ ngày một nhiều, gia đình lại thêm khó khăn. Và em lại tiếp tục trốn bố để đi làm thêm. Nếu ai đó lấy lý do vì đi làm thêm ảnh hưởng đến việc học là đó chỉ là sự nguỵ biện cho bản thân. Mình cảm thấy thời gian sv lên lớp khá nhàn, lịch học trống nhiều, sắp xếp thời gian hợp lý có thể vừa học vừa làm được. Và mình đã minh chứng cho bố điều đó trong suốt những năm học ĐH mình luôn đứng top đầu của lớp, học bổng khá, giỏi đến xuất sắc mình đều đã từng đạt được.

Mình là nam sinh ra và lớn lên ở mảnh đất miền Trung

Mình vẫn nhớ như in những tháng ngày mẹ chở những thùng đồ về quê trên chiếc xe đạp cọc cạch mười mấy cây số, lúc đó còn đèo cả mình nữa nên rất nặng và mệt. Mình phải xin ngồi tạm xe của 1 anh đi cùng đường, rồi cứ thế đoạn đường từ thành phố về quê mình cứ phải ngồi nhờ hết xe này đến xe khác. Về quê gia đình 4ng nhà mình ở nhờ nhà bà trong căn phòng 8m2. Chật chội, nóng bức mỗi khi mùa hè đến. Sau này nhà mình chuyển ở trong một cái kho sản xuất lợp tôn. Mùa đông thì mưa bắn lên mái tôn ào ào như tiếng sấm, nước thì thi nhau nhỏ giọt ướt hết cả sàn và cả nhà thi nhau hứng như đi trẩy hội. Mùa hè thì mái tôn om phả xuống 1 cái nóng ko thể nào dễ chịu hơn :))…

anh lan 7 (163)

Cứ nhớ ngày xưa đến trưa đi ngủ là cả nhà thi nhau chạy vào nhà tắm mà chỉ đủ 2ng để nằm cho mát. :D. Các bạn ở thành phố chắc chưa được trải qua những ngày mò cua bắt ốc, những ngày bão về cả xóm chạy cả đêm đội mưa nhổ lạc còn chưa kịp thu hoạch, trưa nắng chang chang như đổ lửa đi mót lạc còn sót lại trên đồng, cả lũ trẻ í ới nhau đi câu cá, chơi bắn bi…. Tuổi thơ của mình cứ thế lớn lên, khó khăn đấy, vất vả đấy nhưng chưa bao giờ làm mình đầu hàng. Ngược lại mình cảm thấy vui vì đã từng trải qua những ngày vất vả như thế để bây giờ mình trưởng thành hơn.

 

Leave a Reply