Hôm ngày của cha, tôi đánh bài ăn card

Nhiều đêm không ngủ được, tôi ra ban công thấy ông ấy đang hút thuốc đến tận khuya, ánh mắt nhìn xa xăm, chắc lại nhớ người phụ nữ ấy…chắc là mẹ tôi. Hôm ngày của cha, tôi  đánh bài ăn card và vào phòng làm việc, những mẫu thuốc đầy trong gạt tàn, giấy vụn rơi ngoài đất, nhiều ly cafe chưa được dọn, bàn làm việc bừa bộn, đặt tấm thiệp lên bàn, tôi nhanh ra ngoài.
anh-lan-39-266

Trước 9 tuổi, tôi không biết khóc là gì, sau 9t tôi không còn cười được nữa. Mẹ tôi bỏ đi từ năm ấy, tôi trở thành đứa trẻ có nhà lại không muốn về.Nhớ năm ấy, chỉ đánh bài ăn điểm và  vài ngày nữa vào khai giảng lớp 3, mẹ hứa mua cho tôi ít đồ mới để khai giảng, vậy mà tôi đợi đến qua cả khai giảng, mà bà ấy vẫn chưa trở về, cô chú trong vùng bảo mẹ tôi đi không về nữa đâu.Vậy mà tôi ra tận cổng, ngồi đợi mãi, lúc đó trong đầu tôi chỉ nghĩ mẹ đi mua ở xa…

Hôm ngày của cha, tôi  đánh bài ăn card

Rồi những năm sau đó, toàn cô chú  đánh bài ăn xu và ba đưa tôi đi học. Rồi năm cấp hai và cấp ba qua nhanh như chớp mắt, ngày tôi thi đại học đỗ vào một trường có danh tiếng,không ai chia vui với tôi ngoài bạn bè. Ba bận đi làm ăn không về kịp chỉ gọi qua điện thoại,còn mẹ thì bận mãi không về.Mẹ à!Cũng đã 10 năm rồi, từ lúc nhận thức được mẹ đi, con luôn đi tìm lí do ngày ấy mẹ bỏ đi, con luôn chờ mẹ quay về để giải thích tại sao ngày ấy bỏ đi không nói tiếng nào, con nhiều lần chờ mẹ về, chỉ mong được mẹ chứng kiến những ngày quan trọng của con trong vô vọng, nhưng bây giờ con không còn cần nữa, con bận đi tìm ng phụ nữ khác, người phụ nữ biết yêu thương ba, để ba không còn đơn độc nữa như bây giờ nữa.

anh-lan-39-265

Vầng trán ông ấy đã nhiều nếp nhăn, đôi mắt hóp vào, cả tay và chân đều chai sạn, có khi khói thuốc làm ông ấy sặc xụa.Có thể ông ấy không chu đáo như ba mẹ khác, nhưng ông ấy không bỏ con đi như mẹ, ông ấy hứa thì ông ấy sẽ làm, ông ấy đã dành nửa cuộc đời để con có được cuộc sống như bây giờ.Mẹ mãi cũng không biết được, những năm tháng ấy, con ganh tị với những đứa trẻ lúc nào chúng cũng được vui vẻ, chúng vô tư, vì sau năm đó con không còn biết cười là gì nữa.

No Responses

Leave a Reply